Video đang hot
…Với Nancy thì Michael cảm thấy khác hẳn. Nàng có một dáng vẻ cô đơn kỳ lạ, một vẻ dịu dàng tách biệt với mọi người, khiến cho anh thương cảm, muốn gần gũi yêu thương. Nàng là một họa sĩ. Hôm nàng triển lãm ở phòng tranh đường Charles, Boston, anh đến xem, thấy nàng mặc áo choàng lông, đội mũ bê-rê đỏ, ngồi ở góc phòng, nước da trắng đẹp, đôi mắt sáng và vẻ mặt rất linh động. Anh cảm thấy yêu nàng như chưa bao giờ yêu ai như thế. Anh mua hai bức họa của nàng, và mời nàng đi ăn tối ở nhà hàng Lockober’s. Tuy nhiên, sau đó mọi việc không đơn giản. Nancy McAllister không phải là người dễ dàng bị chinh phục. Nàng quen sống cô đơn từ nhỏ trong viện mồ côi, nàng hiểu rõ thế nào là đớn đau trong cuộc sống. Nàng còn nhớ rất rõ những căn phòng lạnh lẽo, những con người xa lạ ngày mà mẹ nàng gửi nàng vào đấy. Những buổi mai nàng nằm khóc một mình. Suốt đời nàng sẽ không bao giờ quên những ngày đau đớn ấy. Từ lâu nàng đã nghĩ rằng không có gì có thể lấp kín sự trống trơn tuyệt vọng trong đời nàng. Cho đến khi nàng gặp Michael…
Mối liên hệ giữa hai người được xây dựng trên tình yêu và sự tôn trọng, tuy khó khăn nhưng rất bền vững. Họ kết hợp hai thế giới riêng của nhau thành một thế giới chung khá đẹp và khá lạ…