Video đang hot
ở miền Nam, mùa Thu là mùa mưa dầm. Mẹ nói lúc còn nhỏ tôi rất khó tính. Chỉ khi nào ngoài cửa có gió đùa những chiếc lá rơi thì tôi chăm chú nhìn và mới chịu thôi khóc. Đó là chuyện ngày nhỏ. Bữa nọ, khi thầy phụ trách môn triết học đang thao thao bất tuyệt về những cặp phạm trù, tôi buồn ngủ nên chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ. ở đó có những chiếc lá khô tai tái rơi và đôi chim se sẻ đang rượt đuổi nhau. Phía xa xa là vùng đồi thấp lưa thưa vài bụi cò ke và hoa sim.
“Này, đứng dậy! Cả cô bé kia…”.
Thầy giáo quát khi đứng trước mặt tôi. Tôi chẳng hiểu sao tôi không run khi nghe tiếng quát ấy.
“Nhắc lại những gì nãy giờ xem!” – Thầy bảo.
“Dạ, phạm trù…”.
“Gì nào?”.
Tôi liều:
“Ví dụ có hai con se sẻ. Một con trống và con kia là mái…”.
Có nhiều tiếng cười nho nhỏ.
“Tốt lắm!” – Thầy giáo gầm lên – “Ngồi xuống! Một điểm”.
“Còn cô bé kia, sao ngủ?” – Thầy giáo chỉ tay về phía cuối giảng đường, dãy nữ. Tôi thấy đó là một cô gái mảnh mai, mặt đỏ dừ.
Nàng lí nhí:
“Tối qua em không ngủ được!”.
“Em đùa đó à?”.
“Dạ, không”.
“Vì sao?”.
Nàng lúng túng. Tôi cảm thấy thích cô ta. Tôi im lặng…